RSS

Đào yêu – Vạn dặm tìm nàng

08 Feb
Đào yêu 

楔子

Cửu Lộ Phi Hương

九鹭非香

Edit : Nothing_nhh

Beta : pandora1610

1. Tìm nàng khắp nơi

Tháng sáu năm Nguyên Võ thứ tám….

Quán trà bên đường, dưới ngọn núi Lạc Đà,

Ông lão bán trà mời một nam tử đội mũ đấu lạp* ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà lớn rồi hỏi “Tiểu tử, đi lại mệt lắm phải không? Có muốn gọi thêm đồ ăn không?”

*đấu lạp: loại mũ rộng vành những người trong giang hồ thường dùng, kéo sụp xuống là che hết nửa khuôn mặt.

“Không cần.”

Giọng nói của nam tử đó hơi khàn khàn, giống một người đã lâu chưa hề nói chuyện … Có lẽ cũng là đi đường một mình, không ai nói chuyện cùng. Ông lão lại nhớ đến người con trai cũng đang bôn ba bên ngoài, không khỏi cảm thấy chua xót “Tiểu tử, ngươi muốn tới dốc Bách Lý phía trước sao?”

“Uhm..” Hắn không nghĩ rằng ông lão sẽ nói chuyện với mình, trả lời ậm ừ.. có lẽ ngày thường hắn cũng không giỏi giao tiếp với người khác .

“Nhìn dáng vẻ ngươi giống người phiêu bạt giang hồ, ngươi có nghe đến chuyện về Thượng Quan Kỳ Hòa đã tiêu diệt ma giáo tháng trước không?”

Nam tử hơi sững lại một chút sau đó thản nhiên trả lời qua loa, hắn cũng không nói ra thân phận của mình.

Thượng Quan Kỳ Hoa lãnh đạm như vậy nhưng tinh thần hứng trí nói chuyện phiếm của ông lão không hề giảm sút. Không có nhiều người đi ngang qua con đường này, người có năng lực nghe lão kể chuyện lại càng ít, ngày hôm nay lão gặp được một kẻ ít nói, lão không quản người ta có thích nghe hay không mà cứ tự nhiên kể cho hắn nghe .

“ Khụ, ngươi biết đấy, năm đó Thượng Quan Kỳ Hoa chỉ là thiếu chủ của La Phù Môn , một môn phái nhỏ trên giang hồ, nó này nằm ngay phía trên ngọn Lạc Đà kia, ba năm trước ma giáo xâm nhập trung nguyên, La Phù Môn cũng không thoát khỏi vận đen , may mắn thay, chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà hai thuộc hạ trung thành đã cứu được hắn khỏi tràng tai nạn, trốn vào trong dốc Bách Lý.”

Trung thành sao … Thượng Quan vẫn còn nhớ rõ khi ấy A Chước nhìn chằm chằm vào hắn, hắn bị chôn sống chỉ còn lộ ra cái đầu mà nói “ Chậc chậc, hai gã thuộc hạ của ngươi đúng là đồ con lợn, người còn chưa chết đã đem chôn, tuy nhiên không có vấn đề gì, như vậy lại hợp ý ta, ngươi tốt nhất là nằm ngoan ngoãn dưới đất làm phân bón cho ta đi.”

Thượng Quan còn chưa kịp nhớ lại nhiều đã bị giọng nói của ông lão cắt ngang suy nghĩ: “Nghe nói vị Thượng Quan thiếu chủ gặp được tiên nhân trong dốc Bách Lý, ở bên trong tu luyện một năm, sau khi xuất quan không những có rất nhiều tiền bạc mà còn luyện được một thân võ công tuyệt thế, chuyện này có thể nghe thấy trong các truyền thuyết trên giang hồ. Tuy nhiên, nhiều người không biết là ta đã tận mắt chứng kiến lúc Thượng Quan Kỳ Hoa ra khỏi dốc Bách Lý.”

“Đúng dịp ấy, con trai ta ra ngoài kiếm việc làm, lão già này ở nhà không có việc gì làm nên chạy đến trông quán trà giúp hắn, ta vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy, ta mới tới trông quán liền thấy hai người trẻ tuổi bước ra từ trong rừng cỏ hoang ở dốc Bách Lý. Một người là Thượng Quan, người còn lại là một cô gái nhỏ mặc áo màu hồng nhạt, hai người này có quan hệ không đơn giản. Cô gái kia không những gọi thẳng tên hắn mà còn ồn ào nói cái gì mà cây không thể đi đường, phải cõng, cuối cùng Thượng Quan cũng ngoan ngoãn cõng nàng ta đi. Ngươi chắc là không biết đúng không ? Hóa ra Thượng Quan Kỳ Hoa cũng là kẻ sợ vợ nhưng được cái cô gái kia rất đẹp, khuôn mặt giống như hoa đào mùa xuân, rất xinh đẹp.”

Đúng vậy …

Thượng Quan Kỳ Hoa vẫn còn nhớ rõ, khi ấy hắn còn bị chôn trong đất, giây phút hắn mở mắt ra ấy, ánh mặt trời đem hình dáng nàng khắc sâu trong tâm trí hắn.

“Nam nhân, làm phân bón cho ta đi.”

Náng nói kiểu như điều đó là rất đúng lý hợp tình.

A Chước không hề e dè kể cho hắn chuyện nàng sắp sửa bị chết héo, còn mắng luôn thuộc hạ của hắn ngu xuẩn rồi lại tỏ vẻ khinh bỉ truy binh của ma giáo nhát gan, cuối cùng nàng nói với hắn, hắn bị chôn ở đây là ý trời, ông trời muốn hắn trở thành phân bón là chuyện tình đã định, nàng cũng là thân bất do kỷ.

A Chước nói rất nhanh, dường như nàng dùng tốc độ để che giấu đi sự chột dạ hoặc có thể là nói cho bản thân nàng nhất định phải nhẫn tâm.
Thượng Quan biết, mặc dù mới nhìn nàng có vẻ rất tinh quái nhưng thực ra nàng là một yêu quái thiện lương, không hề có ý xấu đến mức muốn giết người.

“Ta có thể dùng cách khác để giúp ngươi” – Thượng Quan không muốn chết , hắn còn phải báo thù cho môn phái, hắn không thể chết không rõ nguyên nhân ở nơi này.

A Chước chớp mắt nhìn hắn một lúc lâu: “Nói nghe xem nào.”

“Đại … Đại tiện.” Dù rất xấu hổ, hắn cũng phải cắn răng mà nói ra.

“Phân ấy rất tốt, chỉ cần ta còn sống thì … lấy không hết, dùng không cạn…”

A Chước chớp mắt đánh giá hắn một lát: “Ngươi không được phép chạy.”

“Trước khi dưỡng tốt chân thân của ngươi, ta sẽ không chạy trốn.”

A Chước vung tay hết sức hào phóng: “Được rồi, ngươi tự chui ra đi.”
Thượng Quan ngớ người, nói: “Tay chân ta đều bị đất đè nặng, làm sao tự chui ra được.”

A Chước buông thõng tay: “Ta cũng không có cách nào giúp ngươi a, bây giờ đến một mảnh lá cây ta cũng không vung dậy được.” Chân thân suy yếu quá mức làm cho A Chước chỉ có thể biến hóa thành bóng dáng trong suốt nhưng lại không thể hóa thành thực thể, tay nàng xuyên qua lá khô trên mặt đất … “Ngươi xem này … A, đúng rồi.” A Chước giật mình như nhớ lại điều gì đó, “Ta có thể hút dương khí của ngươi.”

Nói xong nàng cúi xuống, nhanh như chớp hôn lên môi Thượng Quan Kỳ Hoa.

Mắt hắn như lồi ra, miệng há hốc, toàn thân cứng nhắc, choáng váng hoàn toàn.

A Chước lợi dụng thời cơ thò lưỡi vào miệng hắn, chậm rãi hút chân khí của hắn. Thân thể trong suốt của nàng dần dần trở nên rắn chắc, xúc cảm nơi đầu lưỡi càng ngày càng rõ rệt.

Một dòng chất lỏng ấm áp bỗng nhiên xuyên suốt hai người.
A Chước lùi lại, lau vết máu trên mũi mình, chỉ vào mũi Thượng Quan nói: “Chậc chậc, ngươi tự xem lại mình đi, ta sống cả ngàn năm rồi. Đây là lần đầu tiên ta thấy có nam nhân chảy máu cam lúc đang hôn môi đấy.”

Dù cho tính tình của Thượng Quan có trầm mặc, chất phác thế nào thì giờ này hắn cũng phải bi phẫn cắn môi, một lúc lâu mới đỏ mặt ngượng ngùng nói: “Đây là … lần đầu tiên.”

A Chước nhíu mày đánh giá hắn một lúc rồi nói: “Lần đầu tiên thì rất giỏi sao, ban nãy cũng là lần đầu tiên của ta a.”

Thượng Quan nhắm mắt, xoay mặt đi: “Ngươi… thắng!”

A Chước vén tay áo bắt đầu bới đất lên, vừa làm vừa nói, “Bây giờ thì ngươi đừng mong chạy trốn, ta đã hút dương khí của ngươi, uống máu ngươi, dù ngươi có đi đến đâu ta cũng có thể tìm được ngươi. Từ giờ trở đi ngươi là người làm vườn của ta, mỗi ngày phải chăm chỉ bón phân, nhổ cỏ, bắt sâu! Nếu ngươi mà dám lười biếng a… ha ha, mặc dù bây giờ yêu lực của ta hơi yếu, không đủ sức đối người khác nhưng vẫn đủ sức đối phó ngươi.”

Bây giờ Thượng Quan Kỳ Hoa nhớ lại dáng vẻ A Chước khi nói những lời ấy, khóe môi nàng hơi cong lên, mặt tươi như hoa, mặc dù chân thân của nàng đã khô héo thành như vậy nhưng nàng vẫn sống thật tự tại.
Gương mặt dưới vành mũ gợi lên nét nhu hòa khó gặp, hắn nhấp môi uống ngụm trà đắng: “ Phải, rất đẹp”. Giọng nói của hắn hết sức bình thản nhưng hàm chứa bao chua xót.

Uống trà xong, tạm biệt ông lão, Thượng Quan cầm thanh Lăng Tiêu tiếp tục đi về phía dốc Bách Lý, hắn không đi đường núi mà đi vào giữa rừng rậm cỏ hoang, nhớ lại, từ từ chậm rãi tìm đến nơi mình muốn.
Trước đây dốc Bách Lý là một bãi tha ma, truyền thuyết nói rằng nơi đây toàn lệ quỷ nhưng là Thượng Quan biết thỉnh thoải nơi này xuất hiện vài tiểu yêu tinh sợ con người chứ cũng không có lệ quỷ gì đó.

Đi tới nơi trong trí nhớ của hắn. Thượng Quan nhìn cảnh vật trước mắt, chậm rãi tháo mũ xuống.

Cỏ hoang mọc kín nơi này, hắn không thể tìm thấy bóng dáng gốc đào khô năm ấy.

Bất chợt hắn bối rối, A Chước là yêu tinh hoa đào, cây đào là chân thân của nàng, nếu như chân thân biến mất…

Tim hắn như thắt lại, ánh mặt trời chói lòa đôi mắt hắn. Thượng Quan hít thật sâu tiếp tục đi về phía trước, thanh bảo kiếm Lăng Tiêu vốn là niềm ao ước ngưỡng mộ của bao người giờ này bị hắn biến thành liền cắt cỏ…

Bỗng nhiên, một khúc gỗ khô lăn ra từ trong rừng cỏ hoang, đâm vào tầm mắt hắn. Hắn ngẩn người đứng thẳng dậy nhìn bốn phía, cảnh vật xung quanh như thay đổi trở nên giống hệt trí nhớ của hắn ba năm trước. Ngọn gió nóng của tháng sáu lướt qua tai hắn, tiếng gió nhè nhẹ vi vu phảng phất như là tiếng gọi của nàng.

Thượng Quan Kỳ Hoa, Thượng Quan Kỳ Hoa… phảng phất như không hề ngừng lại.

Giống như tháng sáu năm ấy…

Hắn giữ đúng lời hứa bón phân cho A Chước. Nhưng mỗi ngày ngoài việc bón phân, nhổ cỏ, hắn còn thừa rất nhiều thời gian. A Chước là một yêu tinh hay nói, mỗi ngày nàng đều không chịu ngồi yên, nàng thích kể cho hắn nghe truyện quỷ quái lưu truyền từ ngàn năm nay ở dốc Bách Lý, thích kể cho hắn nghe truyền thuyết về những người đã từng đi ngang qua nơi này suốt nghìn năm qua, thích nhất là kể về câu chuyện của nàng từ ngàn năm trước…

A Chước được một kẻ “địa chủ mới nổi sau một đêm” trồng. Nàng kể về chuyện nàng được sinh ra như thế nào: “Kẻ trồng ta bị bệnh nói lắp, năm thứ nhất ta nở hoa, phu tử dậy hắn đọc Kinh Thi, kết quả là hắn nhìn ta ‘Chước.. A Chước, chước a sáng quắc’ Chước thật lâu cuối cùng cũng không thể đọc xong câu thơ ấy nhưng mà tên của ta lại được đặt ra.” A Chước quay đầu nhìn hắn: “Ngươi nghe mà xem, ta và ngươi có vẻ rất xứng nhé. Thượng Quan Kỳ Hoa chước chước kỳ hoa.”
Lời nói nhẹ nhàng, mềm mại vang lên bên tai khiến mặt hắn ửng đỏ.

Bỗng nhiên, nàng quay mặt hắn về phía nàng, nhìn đôi mắt tối tăm của hắn mà nghiêm mặt nói: “Chẳng lẽ… cha ngươi chính là con của tên địa chủ ấy a?”

Nghe xong câu ấy Thượng Quan thực sự nản lòng, nhưng từ trước đến nay biểu tình của hắn rất chất phác nên dù có nản lòng đến mấy cũng không biểu hiện trên nét mặt. Thượng Quan cũng nhìn A Chước một lúc lâu rồi nói : “ A Chước, địa chủ cũng không phải con rùa, không thể sống lâu như ngươi được.”

A Chước gật gù, buông tay, trầm mặc một lúc mới phản ứng lại: “Ngươi nói thế là mắng ta sao?”

“Không có.”

A Chước nghiêng đầu suy nghĩ một lát liền quên luôn chuyện này, hứng trí bừng bừng mà kể chuyện khác cho hắn.

Thượng Quan cúi mắt cẩn thận lắng nghe, thầm nghĩ yêu tinh hoa đào sống cả ngàn năm thựa ra là một cô nương ngốc.

Thượng Quan vẫn biết, sau hai tháng ở chung, A Chước đã dần không hề đề phòng hắn, ban đầu còn uy hiếp bắt hắn bón phân sau lại không hề quan tâm đến việc này nữa, đối xử với hắn rất tốt. Thỉnh thoảng còn lấy chút bạc cho hắn đi đến quán trà bên ngoài dốc Bách Lý mua cái gì ăn.

Thượng Quan không chạy trốn vì hắn đã hứa với A Chước sẽ chăm sóc tốt chân thân của nàng. Mà A Chước không lo lắng vì cơ bản nàng đã quên rằng lúc trước nàng buộc hắn ở lại bón phân.

A Chước đã nói: “Suốt một nghìn năm qua, ngươi là người đầu tiên nghe ta nói nhiều như vậy. Ta thích ngươi.” Giương mặt đơn thuần không che giấu gì.

Nhưng mà Thượng Quan không thể như vậy, hắn mang mối thù nhà trong người, hình ảnh mọi người trong môn phái chết thảm là ấn ký khắc sâu trong tim hắn.

Thẳng đến ngày ấy, trên chân của A Chước mọc ra vài chồi non, nàng mừng như điên, túm lấy Thượng Quan xoay vòng, yêu thương nhìn mông Thượng Quan, khe khẽ cười thật lâu giống như nàng hận không thể cắt nó ra để lên bàn thờ thắp ba nén hương mà khấn vái.
Cảm nhận được niềm vui của A Chước, trên gương mặt Thượng Quan cũng xuất hiện nụ cười yếu ớt.

Chạng vạng ngày hôm ấy, có một vị khách không mời mà đến quấy rầy không khí vui mừng của bọn họ, một con quạ yêu không biết từ nơi nào bay đến muốn làm thịt A Chước.

Con yêu quái ấy rất yếu , còn chưa biến thành hình lớn được. Nếu A Chước có được một nửa yêu lực bình thường thì chỉ cần hai tay đã xử lý được nó nhưng hiện giờ yêu lực của nàng yếu đến mức cũng không xua đuổi nó được.

Tuy lúc này A Chước không mạnh nhưng dù sao nội đan của nàng cũng đã tu luyện nghìn năm. Con quạ yêu này muốn cướp lấy nội đan của nàng, mỗi đòn đều mổ về phía bụng nàng. Một người, một quạ đấu với nhau bằng thứ pháp thuật vụng về, càng đấu càng hăng, nhất định phải ngươi sống ta chết.

Thượng Quan ở bên cạnh lo lắng nhìn nhưng hắn chỉ là thiếu chủ của một môn phái nhỏ bé trên giang hồ làm sao có thể tham gia vào cuộc chiến của hai yêu quái được. Hắn nhặt ba hòn đá nem về phía quạ yêu thì có hai hòn đá rơi xuống đầu A Chước.

A Chước tức giận mắng to: “ Tránh ra, tránh ra! Làm hỏng hết việc rồi.”

Thượng Quan sửng sốt liền thực sự bỏ chạy , bóng dáng hắn biến mất sau màn đêm đang dần buông xuống dốc Bách Lý.

Thấy hắn thực sự bỏ đi rồi, A Chước ngây ngốc ngẩn người, nhân cơ hội ấy quạ yêu mổ vào bụng nàng, máu bắn tung tóe, A Chước đau đớn lạnh người, thân mình lảo đảo rồi ngã xoài trên mặt đất, quạ yêu thấy thế tiếp tục tấn công. A Chước dồn hết sức lực tạo thành kết giới bao phủ lên chính mình.

Nếu Thượng Quan Kỳ Hoa thực sự muốn chạy trốn thì hắn đã chạy từ lâu rồi, lần này hắn chạy đi … là vì con chó mực của vợ chồng chủ quán trà.

Thật ra hắn đã thèm thịt chó từ lâu nhưng do ngại vợ chồng chủ quán nên vẫn xấu hổ chưa dám xuống tay, bây giờ hắn mới thấy điều đó thật may mắn.

Hăn giết rồi bê một chậu máu chó trở về đúng lúc thấy kết giới bị qụa yêu đâm phá. Thượng Quan chỉ cảm thấy đầu nổ mạnh không kịp nghĩ gì, trong nháy mắt xông lên phía trước đá văng quạ yêu sau đó đổ cả chậu máu vào nó.

Con yêu quạ bị tấn công bất ngờ ngẩn người nhìn bộ lông bị dính dớp máu chó của mình, gào rú tức giận, lông dựng thẳng lên lao về phía Thượng Quan. Thượng Quan chỉ nhớ rõ lúc ấy hắn mở to mắt nhìn yêu quái lao đến mổ thẳng vào trái tim hắn… Máu tươi trào ra, đau đớn lan tỏa khắp người, hắn nghĩ rằng mình đã chết rồi sau đó hoàn toàn hôn mê.

Khi hắn tỉnh lại, A Chước đang ngồi bên cạnh hắn, gương mặt trắng bệch, thấy hắn mở mắt ra, nàng rơi nước mắt. A Chước khàn khàn giọng nói: “Ta nghĩ ngươi không cần ta.”

“Ta đi tìm máu chó…”

A Chước lắc đầu, Thượng Quan nghĩ rằng nàng không tin hắn, trong lòng hắn rất nôn nóng nhưng lại vụng về không biết giải thích thế nào mới có thể khiến nàng tin tưởng.

Nước mắt A Chước rơi càng nhanh, nức nở nói: “Ta nghĩ ngươi bỏ đi rồi, ta nghĩ ngươi bỏ đi rồi …” Thượng Quan đỏ mặt vội vàng ngồi dậy lau nước mắt nàng, nghẹn một lúc lâu cuối cùng cũng nói: “ A Chước, đừng khóc, ta không bỏ đi.” Hắn lặp đi lặp lại điều này rất nhiều lần.

“Thượng Quan Kỳ Hoa…” A Chước vươn tay ôm lấy cổ hắn, giọng nhẹ nhàng nghẹn ngào: “ Thượng Quan Kỳ Hoa, Thượng Quan Kỳ Hoa…”
Dưới gốc đào, Thượng Quan nghe nàng nhẹ nhàng nghẹn ngào gọi tên hắn mà trong lòng dường như bị vò nát đến chua xót. Con tim hắn đập mạnh, dòng máu nóng chảy khắp toàn thân.

Ngày đó cũng trong xanh, sáng sủa như ngày hôm nay.

Cảnh sắc nơi đây không thay đổi nhiều lắm nhưng chỉ còn lại trơ một khúc cây.

Con tim hắn quặn thắt lại, Thượng Quan Kỳ Hoa phải thở thật sâu mới bình ổn lại được. Hắn buông kiếm, một tay vuốt ve khúc cây, một tay xoa ngực.

Chuyện về quạ yêu lúc ấy rất kỳ quái, Thượng Quan nhớ rõ mỏ yêu vật đã đâm sâu vào tim mình nhưng vì sao hắn vẫn bình yên vô sự. A Chước nói rằng hắn nhớ lầm nhưng vết thủng trên quần áo và máu me thấm đẫm cũng là do hắn nhớ lầm sao?

Cùng từ ngày ấy thân thể hắn bỗng nhiên xuất hiện một nguồn nội lực kỳ lạ, nó mạnh đến mức hắn không thể tưởng tượng được, giống như sau một đêm hắn tăng thêm mười năm công lực hoặc là còn nhiều hơn thế…

Hắn hỏi A Chước nhưng nàng luôn lảng tránh không trả lời …

Cho tới bây giờ hắn vẫn không đoán ra chuyện này…

Một con rắn xanh trườn nhanh qua trước mặt, Thượng Quan nhìn về phía nó, đôi mắt hơi nheo lại, lóe sáng. Nơi ấy là địa điểm tiếp theo hắn muốn đến – Địa cung Trần quốc nghìn năm trước.

Sở dĩ hắn biết chỗ này vì năm ấy hắn chăm sóc đào rất tốt, A Chước cũng dần bình phục, tính ham chơi lại nổi lên, thường hỏi hắn có muốn làm chuyện gì không?

Hắm im lặng một lúc lâu rồi nói: “Báo thù.”

Sau đó A Chước đưa hắn tới địa cung, đào lên không ít báu vật, cũng trộm ra cả thanh kiếm Lăng Tiêu này .

Lúc ấy Thượng Quan mới biết “địa chủ mới nổi sau một đêm” mà A Chước nói đến chính là Vua của Trần quốc mà vị địa chủ con kia chính là thái tử Trần quốc.

Thượng Quan dựa theo trí nhớ, đi theo con đường mà A Chước đã dẫn hắn, phía sau con đường hẹp dài là một phủ điện mênh mông. A Chước kể thái tử Trần quốc sinh ra đã bị nói lắp khiến các đại thần đều không thích cho nên có âm mưu tạo phản. Hắn lại không chịu học hỏi học vấn chính đại mà lại ham mê huyền học bát quái.

Địa cung này dựa theo thuật phong thủy mà hắn tự tính, cả nghìn năm qua đúng là không hề tổn hại chút nào.

Phía cuối địa cung có hai hố to, trong đó đều là báu vật mà khi còn sống thái tử thích, ở giữa là giường hàn ngọc, phía trên đặt xác của thái tử. Nhưng lần trước khi hai người tới đây thì đã không thấy thi thể của thái tử. Thượng Quan hơi sợ hãi nhưng A Chước không hề để ý gì: “ Lúc còn sống tên kia tinh lực rất dồi dào, sau khi chết mà xác chết vùng dậy cũng là chuyện bình thường.”

Lần này …

Đi tới tận cùng địa cung, Thượng Quan cảm thấy nao nao, lần này … ngay cả giường hàn ngọc cũng không thấy…

Trong lòng Thượng Quan chợt nảy ra một ý nghĩ, hắn chạy đến chỗ địa cung, nhìn vào bên trong hầm mộ, rất nhiều bảo vật trân quý đều được để ở bên trong. Không có người ngoài tới, Thượng Quan Kỳ Hoa thầm nghĩ, nếu người khác đến thì chắc chắn sẽ trộm những bảo vật này trước, ai lại đi để ý tới chiếc giường bên cạnh.

Hắn lại đi tới chỗ từng để đặt chiêc giường hàn ngọc, nhìn thấy có dấu vết của ma sát vật nặng để lại khi di chuyển, dấu vết này vẫn còn mới chứng tỏ chuyển đi chưa được bao lâu…

“A Chước “ Hắn vui mừng buột miệng kêu lên.

Không gì tốt hơn là biết nàng vẫn còn sống.

 
1 Comment

Posted by on February 8, 2012 in Đào yêu

 

One response to “Đào yêu – Vạn dặm tìm nàng

  1. hướng dương xanh

    February 12, 2012 at 12:13 pm

    ss còn ed cả truyện cơ thích quá em sẽ thường xuyên hóng hớt nhà sis not iu dấu

     

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: