RSS

Vô Lan – Chương 2 – Lại gặp lại

16 Jun

Hôm trc post Chương 1 Vô Lan mà post nhầm á , bị lần 1/2  chương 2 vào >.<

 

Chương 2

 

 

Lại gặp lại .

 

Trí nhớ nhiễu loạn tâm thần , Tiêu Đồng trợn mắt tỉnh lại , thở dốc , ngọn đèn đầu giường chiếu lên nửa gương mặt ai đó , ánh mắt dài nhỏ , khóe miệng hơi nhếch lên , tóc mái rủ xuống sắp che khuất đôi mắt . Phía trên huyệt thái dương có một vết sẹo , không quá lớn , bình thường tóc mái che đi sẽ nhìn không rõ . Gương mặt quen thuộc mang vài phần xa lạ dường như làm cô kêu lên sợ hãi .

 

Cô ngồi bật dậy muốn chạy trốn , Mạnh Tĩnh Lan đột nhiên mở to mắt : “Em muốn đi đâu?” – Thanh âm lộ vài phần nghiêm khắc khiến Tiêu Đồng sợ đến mức sững lại .

 

Trong nháy mắt , Mạnh Tĩnh Lan dường như định thần lại , vẻ mặt cũng dịu xuống :

“ Sao tỉnh lại sớm vậy?”

 

Tiêu Đồng lùi lại phía sau , Mạnh Tĩnh Lan xốc chăn lên , bước về phía cô .

 

Phía sau Tiêu Đồng là cửa phòng , cô xuay người , dùng sức kéo cánh cửa nhưng không sao mở được . Mạnh Tĩnh Lan dĩ nhiên đã ở ngay phía sau cô , hai tay ôm lấy thắt lưng cô , cằm như ghé sát vào tai cô : “ Cánh cửa này là khóa điện tử , mật mã là sinh nhật anh”

 

Tiêu Đồng chấn động , muốn tránh thoát khỏi ôm ấm của anh , anh lại ôm cô càng chặt “Đây là đâu?” Giọng cô mang vài phần run sợ nhưng cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại .

 

Hơi thở Mạnh Tĩnh Lan thổi đến bên cổ cô , hơi ngứa hơi lại . Sau một lúc lâu anh mới chậm rãi buông ra , ngay sau đó nắm tay cô đến sân thượng .

 

Mạnh Tĩnh Lan hơi dùng sức , đặt cô bất động trên lan can , Tiêu Đồng nhìn xuống phía dưới là vách đá cao vạn trượng , sóng biển võ vào từng mỏm đá nhọn , tiếng sóng vỗ ầm ầm kích thích thần kinh cô .

 

“ Bảo bối , đây là như em muốn , phòng ở có thể nhìn đến biển” – Anh hôn lên môi cô “Em có thích không?” – Nơi trời biển giao hòa chậm rãi nổi lên một mảng màu cam , cho đến khi khiến một mảnh trời sáng ngời .

 

“ Tôi muốn về nhà” – Tiêu Đồng bị cảnh vật rung động không nói lên lời , sau một lúc cô mới lấy lại tinh thần , gạt bàn tay anh đang đặt bên hông cô lại không nghĩ đến Mạnh Tĩnh Lan dường như cũng phối hợp , buông tay .

 

Cảm giác sợ hãi đêm qua không mất đi ngược lại càng thêm đậm . Cô nhớ rõ lúc ấy mình khóc đến ngủ lịm trên xe , tỉnh dậy ở nơi này , trên người mặc áo ngủ mỏng manh .

 

Mạnh Tĩnh Lan ngồi dựa vào lan can lẳng lặng nhìn từng cử động của cô cho đến khi cô thay xong váy , ấn mật mã mở cửa , môi anh gợi lên nụ cười , băng giá trong ánh mắt giảm đi không ít nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác lạnh người .

 

Người hầu đi lại trong phòng đều lên tiếng chào cô , một tiếng “Phu nhân” làm cô muốn thét chói tai . Cô bước thật nhanh , lao ra cửa biệt thự mới nhìn rõ … trước đó là một mảnh trống không , lại tiến thêm vài bước , đó là sân thượng , cô lại nhìn đến vách núi thẳng dựng .

 

Nơi này giống như một đỉnh núi độc lập giữa biển , chặt đứt mọi khả năng chạy trốn của cô . Tiêu Đồng quỳ xuống đất m đầu gói cọ vào đá vụn , rướm máu .

 

Mạnh Tĩnh Lan vốn chậm rãi bước đi , nhìn thấy cô quỳ xuống nền đá mới chạy nhanh lại , nâng cô dậy , ghé vào trong ngực , làn da trắng nõn nổi bật lên vài vết máu , Anh nhăn long mày , ôm cô đi vào .

 

Tiêu Đồng giãy dụa , liều lĩnh giãy dụa nhưng không sao thoát khỏi vòng tay Mạnh Tĩnh Lan . “Bảo bối , em làm sao vậy?” – Anh hỏi hết sức nhẹ nhàng , thanh âm không có chút tức giận , không mang theo điểm chất vấn , không hề lãnh liệt , chỉ tràn ngập ôn nhu .

“ Tôi muốn về nhà ! Tôi phải về nhà!” Tiêu Đồng kéo lấy cánh tay anh , nước mắt tràn ra , từng giọt , từng giọt rơi xuống . Câu nói kia rõ ràng là hoảng sợ , sợ hãi cùng với vài phần chán ghét .

 

“ Đây chính là nhà của em” – Mạnh Tĩnh Lan cúi đầu hôn lên khóe mắt cô , từng giọt nước mắt rơi vào môi anh , cảm giác chua sót ấy khiến đầu lưỡi anh run lên .

 

“Bảo bối , cho đến khi anh chết , anh sẽ không rời đi em , cho nên …” – Đôi môi Mạnh Tĩnh Lan gằn từng tiếng : “ Em cũng không cần làm cho anh … sống cô độc”

 

Mạnh Tĩnh Lan không buông tay, ôm cô ngồi trên sô pha , so pha mềm mại lún xuống . Nhìn gương mặt tái nhợt của cô , anh vén vén làn tóc bị gió thổi rối tung : “ Bảo bối , em có đói bụng không ? Em muốn ăn gì?”

 

“Mạnh Tĩnh Lan , tôi muốn về nhà”

 

“ Em lo cho …hắn?” Mạnh Tĩnh Lan khẽ liếc mắt , một cậu bé khoảng bốn , năm tuổi làn da rất trắng , tóc xoăn nâu , ánh mắt màu lam đang chạy xuống , cậu nhìn thấy Tiêu Đồng liền nhào tới .

 

“ Mẹ” – Giọng trẻ con ngây thơ trong tréo lại khiến trong mắt Mạnh Tĩnh Lan xẹt qua vài tia mê mang . Tiêu Đồng thở dài nhẹ nhõm , ôm lấy thân hình bé nhỏ , ánh mắt khẩn trương nhìn về phía Mạnh Tĩnh Lan , sắc mặt anh quả nhiên… thay đổi .

 

Có người tiến lên ôm Mạn Mạn rời khỏi cô , Mạn Mạn sức yếu lại thêm Mạnh Tĩnh Lan vẫn đang nắm chặt cô , rất nhanh hai mẹ con bị tách ra . Mạn Mạn bị người hầu ôm lấy , động tác không thô lỗ nhưng cũng khiến cậu không thể giãy dụa .

 

Đôi môi Tiêu Đồng run rẩy , cô quay đầu , chống lại con ngươi ngăm đen của Mạnh Tĩnh Lan .

 

“ Anh muốn làm gì?” – Thanh âm trở nên khan khan .

 

“ Bảo bối , nó là con của ai?” – Mỗi từ Mạnh Tĩnh Lan nói ra đều hết sức rõ rang , không thể đoán được cảm xúc nhưng cô cảm thấy tựa hồ ẩn chứa … tức giận .

 

“Là … của tôi”

 

Cánh tay Mạnh Tĩnh Lan càng ôm chặt – “ Nó là con ai ?” – Thanh âm có chút kéo dài .

 

Tiêu Đồng cắn môi , con ngươi nhìn thẳng về phía Mạnh Tĩnh Lan : “ Là con tôi”

 

“ Bảo bối” – Anh mân môi , để cho người hầu mang Mạn Mạn lên lầu . Tiêu Đồng muốn đuổi theo nhưng vô ích .

 

“Em vẫn luôn thích chọc giận anh” – Anh cọ cọ lên hõm vai cô khiến cô rụt cổ lại , anh cúi xuống cắn , Tiêu Đồng đau , run lên mới khiến anh nhả ra .

 

Lúc này Tiêu Đồng như dại ra , dường như quên cả đau , giọng nói mang theo cầu xin:

 

“Mạnh Tĩnh Lan , anh hãy thả Mạn Mạn đi” – Mạnh Tĩnh Lan lưu lại trên cổ cô dấu răng đỏ tươi : “ Bảo bối , em nên biết rằng nếu nó thực sự là con em … như vậy nó không thể sống được nữa…”

Tiêu Đồng nắm chặt tay , dường như quá tức giận : “ Anh quá tàn nhẫn”

 

Mạnh Tĩnh Lan khẽ cười ra tiếng : “ Bảo bối , em cũng quá tàn nhẫn … như vậy chúng ta mới là tuyệt phối”

 

Tiêu Đồng chỉ cảm thấy đau đầu , đau đến mức khiến cô quên cả giãy dụa , phản kháng , tựa vào lòng anh , chậm rãi nhắm mắt lại , chỉ nghe thấy tiếng anh nhẹ nhàng vang bên tai “Bảo bối , bọn họ đều muốn gặp em”

 

… Bọn họ … Bọn họ là ai ? Trong đầu cô loạn thành môt đoàn , mơ hồ không có nửa điểm tư duy . Giấc mộng kia chợt bừng tình nhưng là lúc này đây cho dù cô giãy dụa thế nào cũng vẫn bị hãm sâu trong mộng yểm , chìm nổi không tỉnh .

 

“ Mạnh tiên sinh , cảm xúc của vợ ngài không ổn định , tôi đã cho tiêm một liều thuốc an thần , có lẽ cô ấy sẽ ngủ nhiều một chút” – Ánh mắt Mạnh Tĩnh Lan thủy chung vẫn chỉ dừng lại trên gương mặt tiều tụy của cô , ánh mắt cô khi nhắm lại thì im lặng như vậy nhưng là khi nhìn về phía anh đều mang theo chán ghét cùng nồng đậm hận ý .

 

Trong phòng chỉ còn lại hai người , Mạnh Tĩnh Lan khẽ vuốt ve gương mặt cô , cô thực gầy , bàn tay anh đem bông thấm nước nhẹ nhàng lau làn môi khô khốc của cô , động tác thật ôn nhu .

 

“ Bảo bối , vì sao phải rời khỏi anh ? Vì sao muốn bỏ rơi anh ? Vì sao … không cần anh?” – Thanh âm của Mạnh Tĩnh Lan rất nhẹ , như là thì thào “ Bảo bối , anh thua . Tại sao anh chưa bao giờ thắng được em?”

 

Nằm bên cô , đem cô ôm trong lòng . Đêm qua anh ngủ thực sự không ổn , bao năm nay anh rất ít khi ngủ được , càng khó ngủ say .

 

Ngày hôm qua cô nằm bên anh , trong nháy mắt anh cảm giác đây dường như là một giấc mộng đẹp mà anh không dám chạm vào , sợ hãi không nắm chặt được cô , khi tỉnh lại cô sẽ biến mất . Cho nên bất kỳ động tác nào của cô cũng khiến anh lập tức tỉnh lại , cơ hồ là phản xạ có điều kiện .

 

Tiêu Đồng ngủ không ổn , bàn tay nắm chặt lấy Mạnh Tĩnh Lan , lực rất lớn . Mạnh Tĩnh Lan cầm lấy tay cô , mười ngón giao nhau , hàng lông mày đang nhíu chặt của cô mới thoáng buông một chút .

 

 

—————————————————————- Ký ức ———————————–

 

Ngày ấy trời nắng gắt , cô không dễ gì tìm được chỗ râm mát , chăm chú đọc sách , đang đến đoạn mấu chốt , cô nhìn không rời mắt , tâm trí đều đặt trên từng dòng chữ , làm sao nghe thấy được tiếng hô từ xa xa “ Cần thận”

 

Đầu bị bóng rổ ném vào , nhất thời trước mắt tràn ngập trăng sao , trống rỗng . Có người chạy theo bóng rổ tới : “ Haiz , Nhóc con , em không sao chứ ?” – Người đó nhìn cô , giọng nói lại không mang theo chút thành ý nào .

 

Đến khi định thần lại , cô nhe răng , trợn mắt , xoa đầu “ Tại sao lại ném tôi?”

 

“ Anh không có cố ý” – Người nọ không hề áy náy ngược lại mang theo tia già mồm cãi láo , bá đạo át lẽ phải , cười ngông nghênh .

 

Vừa rồi cô choáng vàng , hoa mắt chóng mặt , bây giờ rốt cục tìm được tiêu cự .

 

Người đứng trước mắt cô thật sự rất xinh đẹp , ngũ quan tinh xảo , giống như cỏ ba trong phòng nàng , mái tóc ngắn màu rượu vang bết mồ hôi , đồng phục bóng rổ màu trắng rất đẹp , trên ngực là số mười chói lọi , hắn mang theo bầu không khí trong lành nhưng thái độ thì thật sự kém cỏi .

 

Cô bực mình , gập sách lại , đứng dậy ,  giày vải xanh biếc hung hăng dẫm lên đôi giầy trắng thượng lưu của hắn để lại một dấu đen “đẹp đẽ” , số mười trợn trùng đôi mắt xinh đẹp nhìn cô , hiển nhiên hắn không dám tin vào chuyện xảy ra với mình .

 

Cô hừ mạnh một tiếng , mấy người bạn chờ số mười đi nhặt bóng về có vẻ không kiên nhẫn , đều lại gần . Số mười hắc hắc cười rộ lên , cô hoảng hồn , định lấy nhiều bắt nạt ít sao ? Hơn nữa lại là một đám nam sinh .

 

Vô Đồng nhặt túi xách và đồ ăn vặt lên , nhanh chân chạy , để lại số mười đứng đó nhìn bộ dáng chật vật của cô , cười to không ngừng .

 

Cô tức giận quay đầu trừng mắt hắn một cái , đồ ăn vặt cũng bị rơi , cô không kịp quay lại nhặt , biến mất dọc theo dãy phòng học .

 

Một cánh tay nhặt lên tấm thẻ học sinh bị rơi trên mặt đất , tấm thẻ nho nhỏ xinh xinh , trên ấy có hình một cô bé cười thật ngốc , mái tóc nhung mềm vừa dài quá tai .

 

Số mười đang cười ngắc ngoải cũng ghé lại xem.

 

“Hóa ra cô nhóc này tên Mộ Vô Đồng” – Số mười hơi bĩu môi , vẫn lộ vẻ tươi cười : “ Ngay cả thẻ học sinh cũng có thể làm rơi , thật là sơ ý” – Cậu hơi đắc ý muốn lấy tấm thẻ học sinh nhưng lại bị chủ nhân cánh tay kia né tránh , nhét vào túi áo .

 

“ Mạnh lão đại” Số mười đau khổ : “ Cho em đi”

 

“ Cậu muốn đánh nhau hay đánh cầu?” – Người nọ đoạt lấy bóng rổ ném cao , lực rất mạnh , số mười chạy nhanh bắt lấy trên mặt treo nụ cười : “ Chơi bóng , chơi bòng” – Hừ, đánh nhau á ? Rõ ràng là đi tìm chết chứ đánh nhau gì ?

 

Giờ nghỉ trưa tốt đẹp tự nhiên bị số mười phá hủy , Vô đồng hơi bực mình , nhìn đến trong phòng học vài bạn vẫn đang ngủ , một vài người khác không ngủ được đều đang đọc sách . Trường cô là trường trung học nổi danh khắp cả nước , mỗi người đều cố gắng hết mình không giống cô , tự nhiên vớ bở mới qua được đề thi chung mà vào . Cô càm thấy mình … không hợp với nơi này .

 

Chuyện này vẫn canh cánh trong lòng cô mãi cho đến khi tan học , hôm nay đang đọc trộm truyện còn bị thầy giáo tịch thu nữa , đấy là quyển truyện cô cố gắng mãi mới mò được a vì thế cô càng oán hận số mười .

 

Phía trước có người , dáng cao ngất , bước chân đều đều … đấy chẳng phải là … “Tiêu Trịnh” – Mộ Vô Đồng vui hớn hở chạy đến chào cậu , Tiêu Trịnh cứng người lại , thản nhiên gật đầu với cô

 

“ Sao cậu lần nào cũng lạnh lùng thế ?” – Cô phiết phiết miệng cảm thấy cậu như tảng đá í nhưng lại cười hì hì “ Cậu đèo tớ về nhà nhé” – Tiêu Trịnh có xe đạp , cô đi nhờ cũng được mà .

 

Tiêu Trịnh nhìn chằm chằm nhìn cô thật lâu thẳng đến khi da đầu cô run lên

 

“Đi thôi” – Trong nháy mắt cô hớn hở mặt mày , nắm lấy quai đeo cặp của cậu kéo đi giống như dắt chó đi dạo .

 

“ Lão đại , em còn tưởng rằng đây là lần đầu tiên trong đời anh làm chuyện tốt cơ” – Lục Phương Hoài cười hắc hắc nhìn xem Mạnh lão đại đem thẻ học sinh thả lại túi áo , cậu có vẻ vui sướng khi thấy người gặp họa . mạnh Tĩnh Lan quay đầu liếc mắt  nhìn Lục Phương Hoài  , cười ôn nhu nhưng giấu giếm vẻ lạnh lùng chết người làm Lục Phương Hoài dựng thẳng tóc gáy “ Lão đại , anh đừng cười với em , thực dọa người!”

 

Một đám người dừng lại một lát rồi chậm rãi rời đi .

 
6 Comments

Posted by on June 16, 2011 in Vô Lan

 

6 responses to “Vô Lan – Chương 2 – Lại gặp lại

  1. peas0up

    June 16, 2011 at 10:57 am

    hehe, ta lại có tem Vô lan nhà nàng rồi nhé!
    Thanks Not nhiều a, có điều chương trước đọc thích thật, chương này tính ra thêm được có một chút, buồn, sao nàng không nhầm luôn lần nữa nhỉ :))

    Có vẻ như bạn Đồng thích bạn Tiêu Trịnh thì phải, chắc là nam xứng đây. Mà nàng ơi, cái chỗ này này

    “…giống như cỏ ba trong phòng nàng…”

    “cỏ ba” là gì thế, thấy nàng in đậm mà ko biết là cái gì.

     
  2. linkin_toxik

    June 16, 2011 at 2:20 pm

    not ơi nàng biết phần mềm nào đọc tiếng trung trên web k ??? kiểu vietphrase, quick trans có cài đọc onl dc không nhỉ ??

     
    • Nothing

      June 17, 2011 at 2:20 am

      Cóa cóa đóa nàng😀

       
      • linkin_toxik

        June 19, 2011 at 10:16 am

        nàng biết có topic nao chỉ cách cho ta link với, sao ta thử mấy lân mà chẳngg dc :(((

         
  3. nguyentram

    July 6, 2011 at 1:34 pm

    truyen hay qua. he hay se vay nang
    Thong cam nha may tinh nha ta khong go duoc tieng viet

     
  4. nguyentram

    July 6, 2011 at 1:39 pm

    hehe doc lai may lan ma van thay thich.Thanks nang nhieu nha

     

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: